Em dang tay ra đón những ngọn gió mang đầy sắc tím của hoàng hôn mùa hạ. Em mỉm cười khi nghĩ mình như một chú chim sắp được cất cánh bay. Và em bay lên thật. Gió man mát, trộn lẫn một chút nắng ấm áp. Gió cuốn lấy em, cho em nghe một chút dịu dàng. Mây ôm lấy em, thì thầm những lời ngọt ngào mà mặt trời hay nói. Và nước dang rộng vòng tay đón em vào lòng. Nước xoa nhẹ vết thương trong tim em. Em muốn chìm trong cảm giác này. Mãi mãi. Nhưng hình như có ai đó ôm em. Em nhận thức được mà. Người đó còn gọi tên em nữa. Rõ ràng đó là đôi tay rắn chắc của anh. Em biết mà! Nếu như anh đang ôm em thì em chấp nhận. Em xin lỗi vì đã trốn anh ra cầu Hàn Dương một mình. Em muốn ôm lại anh, hôn anh một cái để làm tan đi nỗi lo trong mắt anh. Nhưng mắt em nặng trĩu. Em buồn ngủ quá! Thôi tốt nhất là em nên đi ngủ. Em cũng phải nhõng nhẽo với anh một chút chứ. Bù lại những ngày anh bỏ rơi em. Lát nữa tỉnh lại em sẽ giải thích với anh. Anh sẽ không giận em và không lớn tiếng với em, phải không anh?
Anh lại ngủ gục trên bàn làm việc. Sao lúc nào với anh công việc cũng quan trọng đến nỗi làm cho anh mệt mỏi thế nhỉ? Em định đánh thức anh. Nhưng lại muốn ngắm anh thêm một chút. Khi ngủ anh rất đáng yêu. Đôi mắt anh nhắm hờ với đôi mi dài mà em vẫn thường gọi là “Mắt ướt”. Môi anh rất đẹp. Mỏng và mềm. Đã có lần em hôn trộm anh rồi tự cười vì hành động của mình. Anh giật mình tỉnh dậy, cười tinh quái: “Anh biết em rồi nhé!”. Em xấu hổ, đứng dậy. Anh nắm tay em lại. Rồi dịu dàng hôn em. Lần đầu tiên em nếm thấy vị ngọt.
Em khẽ đưa tay vuốt nhẹ sống mũi anh, lướt thật chậm qua môi anh và dừng lại trên gò má. Anh chớp mắt tỉnh dậy. Nhìn em, anh ngỡ ngàng. Em mỉm cười:
- Sao anh ngạc nhiên thế? Cửa không khóa mà!
Anh liếc nhanh ra cửa. Rồi rụt rè đưa tay chạm vào em. Anh hành động rất kì lạ, như thể em không phải là người yêu anh vậy. Em tránh né rồi giận dỗi:
- Anh làm gì thế?
- À… không! Anh muốn gọi điện thoại, chờ anh nhé!
Anh bước ra phòng khách. Em vẫn giận anh nên không thèm theo anh làm nũng nữa. Tấm hình hai đứa chụp chung trên bàn làm việc lọt vào mắt em. Tấm này là kỉ niệm một năm quen nhau. Ngày hôm đó em đã phải dùng hết cách mới lôi được anh ra khỏi mớ công việc hỗn độn ấy để ở bên em. Bức hình vẫn in màu nắng gió và ngọn sóng xa xa. Trên nền đó là nụ cười rạng rỡ của em. Vòng tay anh siết vai em rất chặt. Anh viết vào một góc: “Kỉ niệm một năm yêu em. Anh muốn yêu em suốt cuộc đời!”. Vậy mà mỗi lần em hỏi đến, anh lại bảo anh không nhớ gì về chuyến đi ấy. Để em trẻ con hờn dỗi với anh cả một thời gian dài. Em nâng niu bức ảnh. Em sẽ không giận anh nữa đâu. Người yêu của em dễ thương vậy mà, anh nhỉ?
Bước chân anh đều đều phía sau. Em đã chuẩn bị một nụ cười thật tươi để xin lỗi anh vì những nỗi giận vô cớ. Em quay lại, thấy mặt anh vô cùng căng thẳng. Em lo lắng:
- Có chuyện gì hả anh?
Anh ngập ngừng:
- Em có nhớ trước khi đến đây, em đã ở đâu không?
- Em ở trên cầu Hàn Dương!
- Rồi sau đó?
- Sau đó… sau đó…
***
Em thấy đầu mình rất đau. Lạ nhỉ? Những hình ảnh nhòe nhoẹt hiện ra. Những người mặc áo blu trắng, anh bế em ướt đẫm lên xe cứu thương. Mọi người lao xao. Đèn xe nhấp nháy. Nhưng tuyệt nhiên không có một thứ âm thanh nào được thu vào màng nhĩ của em. Có chuyện gì đó rất bất ổn. Em nhìn anh. Cơ mặt anh nhăn lại biểu lộ một vẻ lo lắng đến tột độ.
- Có chuyện gì phải không anh?
- Thực ra… có một chuyện… nhưng em phải thật bình tĩnh khi nghe anh nói!
- Vâng, em nghe đây!
- Em cầm thử chiếc bút trên bàn đi!
Em mỉm cười, làm theo lời anh. Tay em xuyên qua chiếc bút. Em cố gắng chạm tay vào mọi thứ trên bàn. Không cảm giác. Em đứng dậy chạy tới ôm anh. Nhưng em đi xuyên qua anh. Em quay lại, mắt đẫm nước.
- Chuyện gì thế anh? Chuyện gì đang xảy ra với em?
- Em bị tai nạn… Một tai nạn mà ai cũng nhìn thấy nhưng không ai cứu được em!
- Tại sao anh? Em đã làm gì? Sao em không nhớ gì cả?
- Mọi người thấy em… nhảy từ trên cầu xuống…
- Vậy có phải em đã chết rồi không? Có phải em là ma không? Thật không anh?...
- Bình tĩnh đi em! Bình tĩnh nào! Nghe anh nói!
Anh nhìn em, bất lực. Anh không thể làm gì, cũng chẳng chạm được vào em. Anh chỉ nhìn thấy em và nghe em nói. Em thấy nỗi đau trong mắt anh. Em chỉ là một linh hồn, thật ư anh? Em không tin. Ngàn lần em không thể tin.
***
Em co ro trong góc phòng. Thực ra em là ai? Em đã chết thật ư? Câu hỏi đó văng vẳng trong đầu em. Em tự ôm lấy mình nhưng sao vẫn thấy lạnh lẽo. Em không thể đụng vào gì cả. Em không thể tự mặc thêm áo hay đắp chăn cho mình. Em chỉ có thể khóc những giọt nước mắt vô định hình.
Nửa đêm em thấy mẹ về nhà. Dáng mẹ mệt mỏi. Mẹ mở cửa phòng em, nhìn rất lâu vào chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi em hay ngồi ngắm mưa, nhìn một lát vào chiếc giường của em. Em đứng bên cạnh mẹ, muốn đưa tay ra ôm lấy mẹ nhưng mẹ không hề biết. Em chỉ muốn hét lên: “Mẹ! Con đang ở bên mẹ đây! Con không đi đâu cả! Đây chỉ là cơn ác mộng thôi. Mẹ, con muốn ôm mẹ!”. Em bắt gặp cái thở dài của mẹ. Đắng khan. Mệt mỏi. Có phải mẹ đã khóc rất nhiều?
Đêm. Em nằm bên mẹ. Thỉnh thoảng nghe tiếng mẹ trở mình khe khẽ như từng nhịp gió hiu hắt cuối mùa. Em nhận ra mẹ đã già rồi. Từ lúc nào, em xa vòng tay của mẹ? Để khi có một quyết định dại dột là rời xa cuộc đời này, em quên mất rằng có ít nhất một người sẽ rất đau lòng vì em.
***
Em nhìn chính mình đang bất tỉnh trên giường bệnh. Mẹ